Bài quan tâm
| Sự thực , đó chỉ là câu nói bịa đặt để tỏ tình thân mật , chứ lúc ở nhà cũng như lúc sang thăm mợ phán , bà Tuân chẳng hề nghĩ đến mẹ Trác. |
| Mợ cố lấy vẻ buồn nản than vãn : Thôi , thì tôi cũng chỉ biết ở với giời ! Trác lấy làm lạ rằng mợ phán đã có gan nói ra những câu đó một cách rất tự nhiên , không hề thấy e thẹn tựa như nhời mợ nói ra là có thật , hơn là bịa đặt để lấy phần hay cho mình. |
| Nhưng bà sẽ thêm thắt , đặt để cho câu chuyện có đầu đuôi. |
| Tất cả những cái đó là người hay ma ? Là u hồn không được siêu thoát hay chỉ là ảo tưởng do người không phản khoa học tưởng tượng ra vì bị ám ảnh , vì hỏng óc ? Thôi , chẳng tội gì mà nghĩ ngợi vẩn vơ về vấn đề có ma hay là không có ma , chết là hết hay linh hồn còn tồn tại , những cô hồn không được cúng kiến đi lang thang trong cõi hư vô là thật hay chỉ là chuy đặt để để không đây để lấy làm điều răn người sống ! Chỉ biết rằng mắt mình trông thấy thật như thế thì cứ nói toẹt ra , chẳng sợ ai cười là hủ hoá , là “rừng” , là “chậm tiến”. |
| Lá thư dài non bốn trang giấy , với những ý kiến của Bính lời lẽ văn hoa của người học trò kia tả ra rất thống thiết : " Lạy thầy mẹ , con là Bính gửi vài hàng chữ về kính chúc thầy mẹ được khỏe mạnh , và cúi xin thầy mẹ vui lòng chịu mọi sự khốn khó của Chúa bày đặt để thử thách lòng các con chiên trung tin. |