Bài quan tâm
| Rồi mơ mộng , Loan tưởng tượng người tình nhân đó giống Dũng... và thẫn thờ để tiếng sáo du dương đưa tâm hồn nàng phiêu lưu đến những cảnh mộng xa xăm... Mợ ngồi tính toán gì đấy ? Loan giật mình quay lại và cười khi thấy chồng đứng sau lưng. |
| Anh đi súng ở tay ai Sao không quay lại bắn loài thú chung Anh xem bao kẻ anh hùng Kìa ông đội Cấn , đội Cong dạo này Hô quân ra cứu đồng bào Súng Tây ông lại bắn vào đầu Tây Tiếng tăm lừng lẫy đó đây Sử xanh ghi mãi những ngày vẻ vang Anh ơi duyên phận lỡ làng Xin anh để tiếng phi thường cho em Ước gì kẻ lạ người quen Gần xa nhắc đến chồng em anh hùng Thu đông lệ nhỏ đôi dòng Anh ơi , em ngỏ tấm lòng cùng anh Anh đi Tây bỏ lại một bầy con dại Đứa dắt đứa bồng thảm hại anh ơi Phần thời ruộng khô , phần thời mạ úa , em biết cùng ai cậy nhờ. |
| Anh tiếc cho ai nuôi dạy , mong chờ Một , hai , ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Câu cười tiếng nói đã giòn , em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian Sao em không chịu khó gánh vác cái giang san cho chồng ? Nỡ đang tay em dứt tơ hồng Đứng đầu núi nọ , mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đoạ đày Thay đen đổi trắng để ai dày yêu thương ? Dẫu nay ra tán tía , tán vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi , thế cũng kiếp người. |
| BK Anh tiếc cho ai nuôi dạy , mong chờ Một , hai , ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Miệng cười tiếng nói đã giòn , em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian Sao em không chịu khó gánh vác giang san cho chồng ? Nỡ đang tay em dứt sợi tơ hồng Đứng đầu núi nọ , mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đoạ đày Thay đen đổi trắng dễ ai rày yêu thương ? Dẫu nay ra tán tía , tán vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi , thế cũng kiếp người Anh tiếc cho ai nuôi dạy , mong chờ Một , hai , ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Câu cười tiếng nói đã giòn , em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian Sao em không chịu khó gánh vác giang san cho chồng ? Nỡ đang tay em dứt tơ hồng Đứng đầu núi nọ , mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đoạ đày Thay đen đổi trắng để ai dày yêu thương ? Dẫu nay ra tán tía , tán vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi , thế cũng kiếp người Anh tiếc cho ai nuôi dạy , mong chờ Một , hai , ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Câu cười tiếng nói đã giòn , em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian Sao em không chịu khó gánh vác cái giang san cho chồng ? Nỡ đang tay em dứt sợi tơ hồng Đứng đầu núi nọ , mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đoạ đày Thay đen đổi trắng để ai dày yêu thương ? Dẫu nay ra tán tía , tán vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi , thế cũng kiếp người Anh toan thề thốt nàng hay Chim đậu không bắt , lại bắt chim bay giữa trời Giữa trời có đám mây xanh Hai bên cha mẹ không đành thì thôi Áo anh , em bận lấy hơi Nón anh , em đội che trời nắng mưa Cải non ai khéo làm dưa Chồng bận để bậu , hay bậu chưa có chồng Xem lên hòn núi tang bồng Con gái chưa chồng quan huyện đóng trăn Hỏi nàng có lấy tau chăng Tau thưa quan huyện mở trăn cho nàng. |
| vải ở đâu may bấy nhiêu cờ xí để che rợp cả trời ? Ngoài một số chiêng trước đây bán ế vì các buôn Thượng mất mùa , một số mõ của trai tráng giữ việc canh phòng , một cái trống tịch thu được ở đồn dưới chân đèo , không còn thứ gì khác có thể gióng lên , gõ vào , để tiếng động đủ đuổi chim chóc bay xa vài trăm bước chứ đừng nói có thể lay động cả trăng sao , núi rừng. |