Bài quan tâm
| Một đêm trăng mờ trên sông Thương. |
| Loan giở thư ra , nhìn những chữ viết bằng bút chì , nguệch ngoạc không thẳng dòng rồi cúi đầu nhẩm đọc : Thanh Thuỷ , ngày 17 tháng chạp... Chị giáo , " Em viết bức thư này cho chị , một đêm trăng mờ trên sông Đà. |
| Nàng cất tiếng hát theo bài đàn , rồi bất giác nhớ lại những đêm trăng ở nhà quê , nhớ lại những bụi tre khóm ổi , cảnh cũ của đời ngây thơ nay đã xa lắc ; nàng cảm động se sẽ ngâm : Khi đi trúc chửa mọc măng , Khi về trúc đã cao bằng ngọn tre. |
| Bông cành cây in trên đất , trên áo hai người lại càng tăng vẻ sáng của đêm trăng . |
| Nếu tôi quên được hết , quên lời thề , quên cái đêm trăng rọi trên đồi , quên lời ăn tiếng nói của chú , quên sự gặp gỡ của đôi ta , quên chú , quên hết , thì đâu đến nổi... Nhưng trái lại , tôi nhớ , tôi tưởng tượng như mọi sự vừa mới xảy ra hôm qua , nào phải chăng tôi sống trong cảnh mộng ? Lan ngồi nghe , cặp môi hơi hé mỉm cười , mắt lim dim như đương thiu thiu trong giấc mộng. |