Bài quan tâm
| Anh mồ côi cha mẹ từ lúc mười tuổi , phải ở đợ cố công cho tên địa chủ Khá. |
| Lâu lâu , tên địa chủ già nổi tiếng keo kiệt nhất vùng lại bảo với người đầy tớ trung thành của lão một lần như vậy. |
| Đến năm anh Hai ba mươi tuổi , không thấy tên địa chủ nói gì , anh bèn nhắc lại lời hứa đó. |
| Vậy sao ? Tên địa chủ kêu lên và cười lớn. |
| Thế con đó có đui què , mẻ sứt gì không ? Bẩm ông chủ , không ạ ? Nó cấy gặt , làm lụng được chứ ? Bẩm ông chủ , được ạ ? Tên địa chủ Khá ngẫm nghĩ một lúc rồi nói : Thôi được. |