Bài quan tâm
| Tôi tháo cây đàn quàng trên vai xuống , cầm trên tay , chân dọ dẫm trên lối mòn đầy sỏi. |
| Và tôi thấy trái tim mình như nén lại : Lo âu và vất vả Anh đi tìm em Anh đi tìm cô bé quàng khăn đỏ ngày xưa Sợ rằng năm nay em đã lớn Đàn sói nhiều hơn xưa Trái tim em thì bé bỏng Biết chiều nay em có kịp về nhà Mà không bật khóc Em có khóc không , đêm nay có một người đang hát? Giấc ngủ em cách chỗ tôi ngồi hàng trăm cây số , biết đâu trong cơn mơ đêm nay em đang lần theo tiếng hát dọ dẫm trở về làng , ngồi lặng lẽ trước hiên nhà tuổi nhỏ , nghe tiếng tơ xưa mà tưởng tiếc xuân thì. |
| Hai anh em vừa dọ dẫm quanh phòng vừa sờ tay lên bức tường mát rượi , miệng trầm trồ thích thú. |
| Sau một hồi dọ dẫm hỏi thăm , tôi cũng đến được phòng nó. |
| Lâu thật lâu , nó mới dọ dẫm đặt bước thứ hai. |