Bài quan tâm
| Cả hàng tháng sau , chuyện " giăng gió " của anh Sài nhà ông đồ Khang được coi như chuyện hệ trọng bậc nhất phổ cập nhất trong toàn dân , từ đứa trẻ con còn nói ngọng cho đến ông bà già rụng hết răng đều thì thào như là giặc giã sắp tràn về , như làng Hạ Vị sẽ lụi bại vì chuyện ấy , như nước sông lại lên to cuốn đi hàng nghìn người , như là nhà nào cũng sẽ chết đói , chết rét vì chuyện ấy. |
| Dì Tư Béo phàn nàn cuộc sống khó khăn , giặc giã đánh lung tung làm cho bà ta không ở yên nơi yên chỗ làm ăn buôn bán. |
| Chỉ có tụi tôi là dại... Người hạ sĩ nói tới đó chợt dừng lại đưa bàn tay luồn vào mớ tóc bờm xờm của mình , vẻ mặt coi mòi chán ngán và rầu rĩ lắm , thím Ba ú hỏi y : Xin lỗi , cậu người xứ nàỏ Tôi gốc gác ở Mặc Cần Dưng ! Thím Ba ú sững sờ : ủa , té ra cậu ở Mạc Cần Dưng , tức làng Bình Hòả Phải thím biết xứ đó saỏ Trời đất , hồi chưa giặc giã , tôi lên đó làm mắm hoài mà ! Rồi thím Ba nói tiếp , vẻ hồ hởi : Cha chả... cái xứ gì mà tới mùa cá dại nổi đặc sống ! Ai muốn xúc bây nhiêu thì xúc. |
| Thà là nhịn khát : Anh Ba Rèn bảo Năm Tấn : Ông sao khó tánh quá? Thời buổi giặc giã đâu phải lúc nào ông cũng ngồi tréo ngoảy sai vợ con pha trà cho ông uống được. |
| Tui chỉ e không ăn thua gì đâu ! Sao không ăn thuá Không xông nổi đâu ! Một tên bảo : Thôi , đi vác rơm đi tụi mày , ở đó nói lần khân với ổng làm chi , ổng mù , chuyện giặc giã làm sao ổng biết được ! Chúng không dè ông Từ Đờn biết rõ : Ông biết không thể nào xông khói vô hang được , nên ông mới nói thế. |