Bài quan tâm
| Lần này là lần thứ hai , mùi hoa thuỷ tiên làm rạo rực lòng Chương. |
| Có lẽ đó chỉ là một thói quen , cái thói quen chung sống với đàn bà , cũng như cái thói quen chơi hoa thuỷ tiên trong những ngày tết mà Tuyết đã truyền lại cho Chương. |
| Năm ngoái , ngày mồng ba tết , ngày kỷ niệm đau đớn , ngồi trước mấy bát thuỷ tiên toả hương thơm ngát , Chương rào rạt tình thương , nỗi nhớ , rồi Chương thì thầm tự nhủ : nhất định năm sau không chơi hoa nữa , nhất là hoa thuỷ tiên , mà Tuyết trong một lúc nồng nàn tự ví với tấm thân của mình. |
| Chương mỉm cười , nhớ lại điều đó , vì chàng cho rằng không một sự so sánh nào không đúng bằng sự so sánh Tuyết với hoa thuỷ tiên . |
| Còn linh hồn tết phải chăng là mùi thơm hoa thuỷ tiên , phải chăng là sắc thắm hoa đào , hoa cúc , phải chăng là khói hương ngào ngạt ở các chùa , các đền ? Hay linh hồn tết là sự sum họp của gia đình ? Chương chỉ cảm thấy trơ trọi , lạnh lùng , vì từ nay , có lẽ mỗi tết nguyên đán lại sẽ nhắc chàng tưởng đến tới sự biệt ly cùng Tuyết. |