Bài quan tâm
| Thế rồi sao mữa mình ? Đến phiên Minh bỡ ngỡ , ngơ ngác hỏi : Sao là sao , hả mình ? Giấc mộng của mình đó mà ! Minh chép miệng thở dài : Giấc mộng của anh ư ? Nó trái ngược với thực tại một cách đau đớn khôn tả ! Thực tại thì tối tăm như mực , trong khi mộng lại sáng rực rỡ như pha lê. |
| Lòng tôi nhói lên nỗi buồn khôn tả . |
| Ánh mắt buồn bã của nó khiến tôi xốn xang khôn tả . |
| Tôi xao xuyến khôn tả , vội nhìn ra sân , khẽ nói : Tôi ở xa nhưng lúc nào cũng nghĩ đến Hà Lan. |
| Thầy kéo chiếc kính lão xệ xuống sống mũi , nhìn tôi trân trân , giọng xúc động : Ngạn đấy ử Em về từ?ôm nàỏ Tôi nhìn nụ cười lấp lánh những chiếc răng vàng của thầy , lòng bồi hồi khôn tả . |