Bài quan tâm
| Mợ phán dí ngón tay trỏ vào mặt Trác : Mày còn ở cái nhà này thì đừng có cãi lại mẹ mày đã biết chưa ! Còn bám vào gấu váy mẹ mày thì đừng có chỏng lỏn. |
| Cái kiếp mày là phải như thế cho đến lúc xuống lỗ kia mà... Mợ phán vừa nói đến đó , thấy Trác đặt đứa con xuống đất , mợ bèn nhân dịp chạy xổ lại tát và đấm nó luôn mấy cái , và quát tháo : Cái con mẹ mày bây giờ đanh đá lắm đấy ! Nhớn mau lên mà dạy mẹ mày , kẻo chết với bà sớm ! Thằng Quý lại nức nở khóc. |
| Cha nàng nói tiếp : mẹ mày chết đi , lúc ấy mày mới lên sáu , mợ mày đây yêu quý mày... nuôi nấng mày... có khác gì mẹ đẻ không ? Ðấy , mày xem thằng Yêm , con Lan , thằng Tý , con Thảo , cái Mùi có được mợ mày đây yêu mến bằng yêu mến mày không ? Không phải là người ta có sợ gì mày mà phải tử tế với mày , người ta chỉ thương hại mày là một đứa con mất mẹ , mày đã hiểu chưa ? Hồng ngắt lời : Nhưng thưa cậu , con có dám gì đâu. |
| Bố mày đi tát mẹ mày đi hôi Ở nhà tao xách cỗ xôi lên trời. |
| Cái ngủ mày ngủ cho lâu mẹ mày đi cấy đồng sâu chưa về Bắt được con giếc con trê Cầm cổ lôi về bắc nước làm lông Miếng nạc thời để phần chồng Miếng xương mẹ gặm , miếng lòng con ăn. |