Bài quan tâm
| Đức ơi ! Minh ơi ! Lại mà mua hoa đi chứ ! Nhưng người đàn ông tên Đức còn đang ‘tít mắt’ đứng bên cô hàng cam , còn người đàn ông tên Minh mồm đang ngồm ngoàm vừa nhai vừa nói nên không ai nghe rõ tiến gọi. |
| Thôi , mặc kệ họ ! Ta lại mua hoa đi , Cháu thích hoa lắm. |
| Bạn Liên thấy vậy vừa cười vừa nói : Thưa bà , chúng tôi là hàng hoa mà chả bán hoa thì bán gì ? Người phụ nữ kia trỏ vào Liên nói : Dì Nhung ơi ! Dì trông này ! Cô hàng hoa này đẹp không ? Người phụ nữ tên Nhung liếc mắt nhìn Liên rồi trầm trồ : Ừ , đẹp lắm đấy ! Nhưng giá mà diện bộ áo cánh vào thì trông còn khá hơn , đẹp hơn nhiều nữa , phải không Mạc ? Nghe họ bình phẩm về nhan sắc của mình rồi cùng nhau cười khúc khích , Liên cảm thấy nóng mặt , gắt lên rằng : Ô hay , mua hoa thì mua đi chứ ! Người phụ nữ tên Mạc khẽ nhếch môi , nhoẻn hàm răng trắng toát nói như trêu chọc : Giời ơi ! Bán hàng thì phải chiều khách , ăn nói nhã nhặn một tí chứ. |
| Lúc ấy , tiếng Minh vọng lại lại hỏi : Cái gì đấy Nhung ? Lại đây mua hoa . |
| Vậy mua hoa gì ? Đã bảo muốn mua gì thì mua mà ! Mỗi tiếng nói của Minh như một mũi nhọn đâm mạnh vào tim Liên. |