Bài quan tâm
| Khi ra tới nhà ga Hà Nội. |
| Những điều cô bàn định tối qua với em , những điều suy tính với em khi đi đường từ nhà lên trường sáng hôm nay , khiến cô chứa chan hy vọng... Cô mãi nghĩ đến công nọ , việc kia là xếp sẵn trong trí cái đời lý tưởng , đến nỗi không lưu ý đến cảnh rộn rịp của nhà ga trước giờ xe chạy. |
| Hai người đánh xe ô tô nhà đi đến nhà ga xe hoả cách đấy độ một chục cây số. |
| Ta đi theo tiếng gọi của miền Nam , và cả sự thôi thúc của miền Bắc đang khôi phục Một nhà ga Ninh Bình vừa dựng bên núi đá , một dòng sông Đáy xanh lững lờ trôi vào bài thơ trữ tình ngọt lịm của Tố Hữu , một chùa Non Nước còn âm vang chiến công của tổ ba người Giáp Văn Chương... Tất cả đang giục giã anh chiến sĩ , hãy đi đi , hãy đi và chiến thắng. |
| Đứng trên con đường lô nhô những đá , Long vừa kịp nhìn hai dẫy rào găng lù lù và đen kịt , cái nhà ga bé nhỏ như một cái quán gạch ở cánh đồng , ngọn đèn dầu leo lét , cái đồng hồ hiện ra lờ mờ giữa cái sáng và cái tối , một mảnh trăng treo trên cành một cây xoan , ngọn đèn đỏ mà người xếp ga lắc đi , lắc lại , ở phía đầu tàu cái phong cảnh khiến chàng thấy mình là cô độc , chơ vơ , trên con đường đời dài dằng dặc thì bỗng một tiếng còi vang lên như một tiếng thét kỳ quái , với những tiếng hơi nước phụt ra phì phì và tiếng bánh xe sình sịch nghiến trên đường sắt , lại làm cho chàng giật mình và bàng hoàng run sợ như tiếng thét trên đầu chàng khi có nạn gì sắp xảy ra. |