Bài quan tâm
| Ngừng một lúc , Loan nhíu đôi lông mày nói giọng chán nản : Đến con em , em cũng chẳng còn hy vọng trông thấy trước khi em nhắm mắt , mà em cũng không muốn thấy mặt con em nữa. |
| Nàng nhíu đôi lông mày nhìn Tuất cúi rạp dưới chân nghĩ thầm : Người hay vật ? Rồi nàng quay lại nhìn Thân tự hỏi không biết trong óc Thân , lúc đó có những cảm tưởng ra sao ? Nàng tự hỏi không biết ái tình của Thân đối với một người lạy mình nó sẽ là thứ ái tình gì ? Có một điều chắc chắn là lúc đó Loan không thấy mảy may ghen tuông , vì nàng ghen làm gì một người hầu như không có cái phẩm giá của con người. |
| Chàng lẩm bẩm : Hôm nay chủ nhật , không biết Loan có sang không ? Chàng ra mở rộng cửa sổ ; trên lá cây còn ánh nắng lấp lánh làm Dũng phải nhíu đôi lông mày cho khỏi chói mắt. |
| Liên reo lên , hớn hở chạy xuống bếp khoe với Văn : Anh Văn ơi ! Nhà tôi trông thấy được rồi ! Nhà tôi trông thấy được rồi ! Vậy là anh ấy không bị mù đâu ! Văn quay lại , nhíu mày đáp : Ai bảo chị rằng anh ấy mù ? Chỉ nói dại dột thôi ! Nội ngày mai là anh ấy bình phục lại như thường. |
| Linh hồn chú bị ái tình và tôn giáo , hai bên lôi kéo , mà lạy Trời , lạy Phật , hai cái mãnh lực ấy lại tương đương , nên tâm trí chú càng bị thắt chặt vào hai tròng... Lan nhíu đôi lông mày lùi lại một bước : Thôi , ông đừng nói nữa , mỗi lời nói của ông như đốt xé ruột gan kẻ tu hành này. |