Bài quan tâm
| Bắt cái , bắt cái này , hồ khoan ! Ai ơi chớ vội cười nhau Cây nào mà chẳng có sâu chạm cành Hồ khoan ! Bắt cái , bắt cái này , hồ khoan ! Làm người mà chẳng biết suy Đến khi nghĩ lại còn gì là thân Hồ khoan ! Bắt cái ! Bắt cái ! Này ! Hồ khoan Con mẹ bán than Thì đen thui thủi Con mẹ bán củi Thì trắng phau phau Con mẹ hàng nâu Thì đỏ lòm lòm. |
| Sáng dậy , ra thăm mấy chậu cảnh , mấy cái đồi , thấy lá cây còn óng ánh nước mưa , lá tươi hơn hớn , hay những cái “rễ nồi” trắ phau hau như có ai mới lau chùi , mình tự nhiên thấy nhẹ nhõm cả người và tưởng như mình là một thứ người đạo cốt tiên phong sống hẳn ra ngoài vòng kiềm toả. |
| Mấy thầy khoá gò lưng trên cánh phản Tay mài nghiên hí hoáy viết thơ xuân ; Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm Miệng lẩm nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ ; Bà cụ lão bán hàng bên miếu cỏ , Nước thời gian gội phau trắng phau phau. |
| Khăn áo hôm ấy trắng phau cả một bờ sông. |
| Nhưng chữ đi ở Nguyễn Tuân vốn không chỉ bó hẹp vào sự di chuyển trong không gian mà có nghĩa rất rộng : "Ngay cả lúc anh đăm đăm ngồi trước trang giấy trắng lạnh phau giữa phòng văn , anh cũng vẫn là một con người đang đi. |