Bài quan tâm
| Cứ mỗi khi đêm về , chị lại phiêu linh vào một thế giới mộng mị không có thật như hiện tại chỉ mình chị biết. |
| Chợt nhớ bài thơ "Trong mưa chiều Quảng Ngạn" của Trần Văn Liêm : "Mây buông mấy vạt thình lình Con trăng Tân Mỹ phiêu linh sóng ngàn Còn không một chuyến đò ngang Đưa tôi về lại bãi ngang Quảng Điền... . |