Thế là gần tròn 1 năm , chiếc thuyền căng tấm buồm xanh đi về trong giấc ngủ của mình... Cái quạt , theo mình hành quân từ những ngày đầu bộ đội , mấy lần định cất về mà lần nào cũng quên Dường như là một sự cố ý Quạt yêu quí nằm trong đáy sâu của ba lô , nằm trong đáy sâu của lòng mình , giờ đây đang dậy lên những làn gió mát Hệt như hơi thở Như Anh , hệt như tiếng hát và những âm thanh đậm đà , xao xuyến cất từ trong trái tim em... Sao mình lại viết những dòng này nhỉ Mặc dù bao nhiêu lần khác , mình nhớ và nghĩ về Như Anh rất nhiều , da diết và bâng khuâng... Cũng không rõ nữa. |