Bài quan tâm
| Nhưng than ôi ! Tâm hồn ta khó lòng biến cải được. |
| Tuyết , bệnh đã bớt , gượng ra đi , lang thang trên vệ hè thành phố , dưới mưa phùn , gió lạnh , để cố tìm một người bạn... Nhưng , than ôi ! Một cô gái giang hồ hết duyên thì làm gì còn có bạn ? Vì thế , đã hai hôm nay , không một hột cơm trong bụng , không một chút hy vọng trong lòng. |
| Anh toan hỏi chuyện thì một ‘trang công tử’ , trông na ná như anh Văn đi ra cất tiếng gọi thật to : “Tú Lan ! Tú Lan !”... Khi đó anh giật mình thức giấc thì than ôi , mình vẫn nằm trơ trên chiếc giường lát tre giữa khoảng tối đen vô cùng , vô tận. |
| Rồi chỉ cho ông giáo thất một bức tường ở một căn nhà hoang mái dột , nước xói lở chỉ còn cái khung tre xiêu xó , ông lão nói : Tôi nói với ông làm gì chứ ! Nói mà có làm được gì đâu ! than ôi ! Tôi già quá rồi ! *** Quá trưa , chờ cho đoàn khách thương đi xa , gia đình ông giáo mới bắt đầu leo đèo. |
| Ông với tôi , ha ha , chúng ta khác chứ ! Ông nhớ cái chuyển hai kho Càn Dương và Nước ngọt không ? Ông Huyền Khê còn lúng ta lúng túng chưa biết tính sao , than ôi là than. |