Bài quan tâm
| Hết mớ rau , bà mệt nhọc , ngồi ngay hẳn lên , thở hắt ra một hơi dài , đưa mắt nhìn ra sân. |
| Đất thì lầy lội , người thì đông , chen chúc xô đẩy ồn ào , minh mệt muốn đứt hơi , đứt ruột mà cứ phải đi theo xách làn mây lẽo đẽo , lắm lúc muô thở hắt ('t ra đi về ; nhưng nghĩ thế mà thôi , chớ chợ tết có một sức hấp dẫn hết sức kì lạ , muốn về nhưng lại cứ muốn đi , đi để xem thiên hạ mua bán , đi để xem bao nhiêu cái ngon , cái đẹp của quê hương , đi để xem… chợ tết. |
| Thử tưởng tượng vào khoảng mười giờ ngày mồng một tết , trời nắng chói chan mà đóng bộ “đồ lớn” vào – cho trịnh trọng – đi một quãng đường độ ba cây số để mừng tết người bạn thân thì mồ hôi mồ kê ra nhễ nhại đến chừng nào ! Đi tắc xi thì xót ruột – trèo lên xe là đi đứt sáu chục đồng rồi – đi xe lam thì mệt , mà đi xe gắn máy thì rất có thể thành heo quay ; ấy thế mà đến nơi thì bạn lại đi vắng , đành để lại tấm cạc với bốn chữ “Chúc mừng năm mới” nhạt phèo ! Về đến nhà , người bạn thấy tấm cạc thở hắt ra : nếu không đáp lễ thì mang tiếng , mà đến thăm bạn thì mệt , tốn tiền xe , mà chắc gì bạn đã có nhà ! Nhưng mà cứ phải đi ! Và người nào cũng cứ phải làm như thế cho đủ “lệ bộ” , cho trọn “ân tình”. |
| Thấy cái thái độ lạ lùng ấy , người trẻ tuổi chau mày hỏi : Thế mà tôi... làm sao hở cô ? Bính quên cả lễ phép , thở hắt mạnh ra một cái , lắc đầu rồi đáp : Tý nữa tôi... Đến tiếng " tôi " Bính lại ngừng , hai khóe mắt ứa nước. |
| Năm vung tay thở hắt mạnh ra một cái rồi cau mày nhìn ngoài đường không một bóng người. |