Bài quan tâm
| Loan dạy học được hai tháng , thầy trò đã bắt đầu mến nhau thì bỗng nàng thấy số học trò một ngày một kém , hết trò nọ xin thôi lại đến trò kia. |
| Đột nhiên , nàng hỏi Chương : Nếu em nhận lời ăn cơm với anh thì anh sung sướng lắm sao ? Trời ơi ! Em còn phải hỏi điều đó ? Tuyết cười ngất : Nếu anh sung sướng thì chắc anh không khổ , mà trước anh khổ là vì anh không sung sướng , phải không ? Rồi như điên rồ , nàng vừa nhảy vừa hát theo điệu Bình bán : Quand je suis heureux , Je ne suis pas malheureux , Quand je suis malheureux , Je ne suis jamais très heureux Heureux et malheureux Sont deux choses différentes Comprenne qui veut Comprendre Car je ne chanterai plus... Nghe Tuyết hát , Chương cười vang : thôi lại ăn cơm đã. |
| Mấy cô bán hoa cười khúc khích bảo nhau : Cái ông này sao mà khinh người đến thế ! Mời mãi đã không mua thì thôi lại còn chẳng thèm nói một câu nào ! Minh toan ngoảnh lại cự nhưng lại sợ gặp mặt người quen. |
| Lộc cười , hỏi đùa : thôi lại gái chứ gì ! Người kia ngượng nghịu nói sẵng : Có thế ! Lộc thấy nóng mặt. |
| Thằng Hy vừa mếu máo vừa hỏi : U làm sao thế , u ? Bác Lê nén cái đau , giảng cho con biết : Thật cậu Phúc ác quá ! Đã không cho thì thôi lại còn thả chó ra đuổi , tao đã chạy mà không kịp , nên nó cắn phải. |