Bài quan tâm
| Chàng thở rất nhẹ , bỏ thõng hai tay xuống , mỉm cười ngầm nghĩ : Giá như bây giờ mình cứ như thế này mà chết thì ít ra cũng được chết sung sướng. |
| Trong khi Trúc đi lại săn sóc để khỏi nghĩ ngợi thì Dũng vẫn đứng yên , hai tay buông thõng xuống , bàn tay nắm chặt lại , đương cố nghĩ xem vì cớ sao cảnh đời Tạo đối với chàng lại buồn hơn cái chết của Tạo , cái chết đường chết chợ , khốn nạn như cái chết của một kẻ ăn mày... Dũng nhớ đến cái câu ông chủ đồn điền nói lúc nãy : Đến lúc chết , ông ấy vẫn vui vẻ như thường. |
| Chàng thở rất khó , ngồi ghé vào đầu phản , hai khuỷu tay chống nặng nề xuống đùi và bàn tay bỏ thõng , có vẻ mệt nhọc. |
| Bà ngồi ở mép sập , một chân bỏ thõng , một chân chống , cái cánh tay gầy và cứng uể oải gác trên đầu gối. |
| Quân bát vạn giết người... Mà sao hai cái phỗng ; tứ vạn , bát vạn ông lại phá phỗng bát ?... Phỗng tứ vạn làm sao ông không phá ?... Ừ tôi hẵng hỏi ông thể... Bát át vạn vừa rẻ vừa mấy , sao ông không bắt ? Ông phán cố nhếch mép cười gượng : Thì tôi biết đâu rằng bà thật thành bạch định ! Bà phán co nốt cái chân bỏ thõng lên sập , đặt nốt cánh tay còn lại lên đầu gối thứ hai , và giọng bà càng kéo dài : Ai khiến ông biết , nhưng đánh phải bài thì thôi chứ ! Biết thế nào là phải bài ! Bà phán đập mạnh bàn tay xuống sập , gắt : Thôi mỗi cái ông im đi thì hơn. |