Bài quan tâm
| Buồn buồn , nhớ nhớ , thương thương Nhớ người áo trắng đi đường cái quan. |
| Ai bảo trời thu đẹp não nùng , buồn se sắt ; ai xui gió thu biêng biếc nỗi sầu hắt hiu ; ai làm cho ánh trăng thu mươn mướt như nhung để cho người đa cảm thấy tâm hồn phơi phới , thấy lòng tê tái , thấy thèm ân ái ? Nằm ở trên cái lầu cao nhìn ra dòng sông có khói to mờ mờ , người chồng tưởng như thấy trong lúc bòng giăng lồng bóng nước thì cả bầu trời rền rĩ lên khe khẽ thương thương ng , y như thể tiếng rền rĩ thương thương khe khẽ của người vợ nằm trong vòng tay của người chồng trìu mến. |
| Nhưng trời khéo đa tình , cứ vào lúc màn đêm rủ xuống , gió bấc nổi lên thì máu phát ra từ con tim dường như chy mạnh hơn và cả vợ cả chồng đều thấy diễm tình bát ngát trên làn môi thương thương , trong đuôi mắt yêu yêu… Đến khuya , cả hai vợ chồng vẫn nằm mở mắt trong bóng tối để nghe tiếng gió lay động những cành hoàng lan. |
| Trên các đường phố Hà Nội thương thương , có những người đàn bà đội thúng ở trên đầu , tay đu đưa đi trong im lặng không rao một tiếng mà tài thế , nhà nào cũng biết để mà gọi vào mua. |
| Không nuốt được cơm , chỉ lấy trái cây mà rẫy , rồi ăn xong thì mồ hôi mồ kê nhễ nhại , anh nằm quạt máy lim dim con mắt mơ về những chuyện xa xưa , tôi đố anh không có lúc thấy tiếc tiếc , nhớ nhớ , thương thương cái bầu trời đục màu chì lỏng , cái mưa lầy lội chỉ vừa làm ướt gấu quần và cái rét êm êm , ngòn ngọt thỉnh thoảng lại có một ngọn gió hơi buôn buốt thổi vù vù từ xa lại làm cho những cành cây thưa lá đập vào nhau và reo lên khe khẽ như tiếng của những người yêu bé nhỏ gọi những người yêu. |