Bài quan tâm
| Phía trước một lối đi lát sỏi , ở giữa hai mảnh vườn vuông nhỏ trồng táp nham nào vạn thọ , nào tóc tiên , nào mào gà. |
| Một kỷ niệm tưởng không đâu mà lưu luyến mãi trong lòng : Có lẽ nào có thể quên được nhỉ Cuộc đời mình còn có cỏ tóc tiên Những lúc run rẩy xúc động : Trời xanh quá , tim tôi hồi hộp quá Tiếng Việt ơi , tiếng Việt ân tình Nỗi ước nguyền được hết lòng cho một người con gái : Không làm thơ , anh sẽ làm lá cỏ Chỉ xanh thôi , cũng mát mắt em nhìn Từ một chi tiết có vẻ nhỏ nhặt : Ngày hạnh phúc có nụ cười mỏi mệt Đến một cái gì giống như là cảm giác chung về cuộc đời này , nó đã làm khổ ta , mà ta không dứt bỏ được : Có ai nói cho lòng ta hiểu nổi Về cuộc đời ghê gớm ta yêu Tất cả những câu thơ đó là Lưu Quang Vũ , Lưu Quang Vũ của Hương cây và nhất là Lưu Quang Vũ sau Hương cây , Lưu Quang Vũ của những năm bảy mươi hào hùng và cay đắng. |
| Rồi mũi tên lướt rơi qua lùm cây tóc tiên và rớt xuống cỏ thạch sương bồ bóng loáng nước sơn then. |
| Trước cái tòa nhà ba tầng mà người ta phải leo lên bằng mười sáu bực thềm đá là cái sân rộng rải cuội , có những luống hoa hoặc cỏ tóc tiên , có một cái bể tròn xây nền xi măng sâu ba thước , mà chung quanh là một đường lan can gỗ chạm và sơn son thiếp vàng. |