Bài quan tâm
| Sư cô là người tu hành , tôi là một người... một người trần tục... Chàng không dám nói hết câu. |
| Chú tu ở vùng này thú nhỉ ? Thưa ông , đã xa nơi trần tục mà mến cảnh chiền am thì không còn lấy gì làm vui thú nữa. |
| Sao chú bảo tôi không thể ngồi ăn với các chú được ? Thưa ông , có hai cớ : một là , như thế người ta cười , hai là , chúng ta đã tu hành , thì không phải ăn kham khổ , mà lại không được ngồi cùng mâm với... Với người trần tục , phải không ? Nghĩa là người không tu hành. |
| Lan mỉm cười , Ngọc thấy Lan cười cũng cười theo , rồi nói luôn : Lúc bấy giờ có tiếng chuông chùa ngân nga như để đánh tỉnh cơn mê , như để gột rửa linh hồn trần tục của công chúa... Lan lại cười : Ông vẽ sao được tiếng chuông ? Vẽ được. |
| Ngọc bỗng giật mình kinh sợ , vì chàng vừa nghe chú tiểu khấn một câu ghê gớm : " Đệ tử đã dốc lòng tin mộ đạo , không ngờ nay mới biết lòng trần tục vẫn chưa rũ sạch. |