Bài quan tâm
| Mợ trắng trợn bảo nàng : Mày mà không sà sẻo vào tiền chợ thì bà cứ đi đằng đầu. |
| Chàng quyết định phải chặn Minh lại chứ không thể để nói hết cái điều trắng trợn kia nên nghĩ phải tìm cách ngắt lời. |
| Dân dã , tầm thường , ngầu đục bụi bậm , bám sát vào mặt đất – cái cách ăn uống và nói chung là cách sống của chúng tôi đã thế thì văn chương của chúng tôi như thế , có gì trái quy luật đâu mà ngạc nhiên ! So với chúng tôi , Nghiêm Đa Văn chỉ trắng trợn hơn tí chút , bất cần hơn tí chút chứ anh cũng là sản phẩm của hoàn cảnh như tất cả chúng tôi vậy. |
| Ông ta vừa có vẻ chân thật lại vừa thớ lợ tí chút , hết sức tin cẩn rộng rãi nhưng vẫn chặt chẽ đòi hỏi ; ngay những câu nói mà Tuy Kiền dùng với họ cũng rất đặc sắc : có cả sự lễ phép lẫn cái lõi đời , ngọt ngào lẫn sừng sỏ , bóng gió xa xôi lẫn trắng trợn , thô kệch. |
| Chứ không phải mày vừa lấy món gì trong này hả ? Câu hỏi trắng trợn của anh Khánh khiến tôi nhăn mặt : Em lấy đồ chơi của anh làm gì ! Em có lấy , mai mốt anh cũng giật lại vậy ! Anh Khánh nhún vai : Bây giờ mày có phòng riêng , mày len lén mày chơi trong đó làm sao tao biết ! Bị nghi ăn cắp , tôi tức điên lên nhưng chẳng biết phải làm gì. |