Bài quan tâm
| Anh ta nhớ lại lúc cùng đi với vợ trong đêm theo bước nhịp mà họ gọi đùa là “nhịp bước quân hành” : ờ , lúc ấy cầm thú ít , yêu ma không có , đời đẹp như một bông hoa trinh trắng , không biết một ngày kia bắt chước Orphée xuống địa ngục tìm Eurydice , có bao giờ lại thấy như thế nữa không ? * * * Ôi mộng , chỉ là mộng và chỉ là mộng mà thôi ! Địa ngục thì bao giờ lại có hoa trinh trắng ! Đến dưới một gốc đèn rầu rĩ , anh thấy cái bóng anh đi lù lù ở phía trước , đi cô độc trên đường dài. |
| Nhớ con bé khi ấy , chết mà da dẻ vẫn nõn nường , da bụng có hơi trương lên , nhưng không sao , vì tuy quần nó có rách toác ra , vẫn thấy chỗ ấy màu trinh trắng và đôi môi tím. |