Bài quan tâm
| Bọn trương tuần được dịp lấy lòng những kẻ có thể quyết định sống chết , mạnh bạo bỏ chỗ đứng , ra sân hạnh họe. |
| Hôm nay , bây giờ còn nhong nhóng ở đây... Phỏng chừng từ giờ đến trưa , cầy sao cho xong cái ruộng mẫu haỉ Thôi ông làm phúc , làm đức... Sau tiếng năn nỉ của anh chàng cục mịch , vai vác cày , tay cầm thừng trâu , trương tuần quẳng cái điếu cày xuống đất , thở nốt khói thuốc trong miệng , rồi giương đôi mắt say thuốc lờ đờ : Nay chẳng xong thì mai ! Ông lý đã bảo thuế còn thiếu nhiều , không cho một con trâu , bò nào ra đồng hết thảy... Thưa ông , ông chủ tôi nóng tính lắm kia ! Ông ấy đã dặn buổi nay tôi phải cày cho xong ruộng ấy , nếu không xong , đến trưa về ăn cơm , ông ấy mắng như tát nước và nói như móc cơm ra... Chớ tôi có muốn vất vả vào mình làm gì? Vả lại , ông lý sai tuần đóng cổng , cốt để bắt trâu , bắt bò của những người thiếu thuế kia chứ ! Ông chủ tôi nộp thuế đủ từ hôm qua rồi , xin ông mở cổng cho tôi... Trương tuần nhăn mặt : Tôi không phải tộc biểu , không phải phần thu , biết đếch đâu ông chủ anh nộp thuế rồi hay chưa nộp. |
| Người ấy nói tuy thiết tha , trương tuần chỉ đáp lại bằng cái lắc đầu : Nếu trưa quá thì bừa luôn đến chiều. |
| Trong điếm chỉ còn trương tuần duỗi gối kiểu gọng bừa , ngồi trên chiếc chiếu điểm những tro mồi , bã điếu , đốc suất mấy tên đàn em ở lại canh ngày. |
| Khói thuốc theo hai lỗ mũi tuôn ra như hai ngà voi , Lý trưởng dõng dạc : trương tuần , anh bảo nó mở cổng ra. |