Bài quan tâm
| Tôi không bao giờ quên được những ngày tản cư ở cái làng đồng chiêm giữa chợ Kẹo và chợ Ngăm , không biết làm gì trong những giây phu vô liêu êu , vợ chồng và con cái mua những cái xa về kéo sợi. |
| Nằm ở miền Nam vắng trăng mà chỉ thấy hỏa châu , không có tiếng trống quân mà chỉ nghe toàn tiếng súng , không biết làm gì để giết cái vô liêu , người chồng bây giờ chỉ còn biết trèo lên trên lầu , cầm ly rượu nhìn ra bóng đêm mịt mùng , ngâm câu thơ “Thú cổ đoạn nhân hành” : Sưu không trống giục người xa , Thu về cánh nhạn bay qua gợi sầu. |
| Tôi nhớ lại có những buổi chiê vô liêu êu tháng chín , trời lạnh , gió tê tê buồn , không đi ra ngoài , ăn cơm xong , tráng miệng bằng cam rồi không biết làm gì ngồi châm một ngọn đèn dầu lên hút thuốc rồi lấy những cái vỏ cam bóp và ngọn lửa ; nước ở trong vỏ tia ra làm bùng ngọn lửa đèn , tạo cho mình một sự thích thú và hồi hộp lạ. |
| Tôi còn nhớ có một thời kì tôi được sống những ngày trời tháng bụt : mùa rét , tám chín giờ mới dậy , chừng mười giờ mặc ba đờ suy , đi ghệt đờ vin láng cháng ra một nhà hàng gần đó uống rượu hâm , rồi về nhà giết những phu vô liêu êu bằng cách lên gác xuống nhà , ngâm ngợi dăm ba câu lếu láo. |