Bài quan tâm
| Nếu không có một việc cần bất ngờ , thì có lẽ cả đời không bao giờ vượng đi tới con đường quê hẻo lánh ấy. |
| ượng để mặc tài xế chữa xe , đi rẽ xuống một con đường nhỏ , tìm quán uống nước. |
| Bỗng chàng ngạc nhiên , kêu : Anh ! Một người mặc áo cộc trắng đương ngồi cặm cụi cho đậu phọng rang vào chai , ngửng nhìn vượng một hồi lâu , rồi đứng thẳng dậy như cái máy , reo một tiếng thật to , và cũng kêu như Vượng : Anh ! Vượng còn đương đứng ngẩn người nhìn bạn từ đầu đến chân , thì người bạn đã nhãy xuống đất , rồi cứ chân không chạy ra kéo tay Vượng vào : Phải , tôi đây. |
| Huy đây ! " Huy địa dư " đây ! vượng không ngờ đâu người bạn học cùng một trường mà chàng đã hai lần đi thi tú tài , nay đương ngồi cho đậu phọng vào chai ở một cửa hàng tạp hóa nhỏ , cạnh một chợ quê tiều tuỵ. |
| Huy gọi với vào trong nhà bảo pha nước , hỏi chuyện rối rít , làm vượng không kịp trả lời : tuy vậy , Huy vẫn không quên cho nốt chỗ đậu rang còn thừa lại vào chai. |