Bài quan tâm
| Trọng Quỳ phải cho gọi Nhị Khanh đến , bảo rõ thực tình , đưa tờ giao kèo cho xem và yên ủi rằng : Tôi vì nỗi nghèo nó bó buộc , để lụy đến nàng. |
| Đêm hôm ấy chàng ngủ ở mộ , khóc mà nói rằng : Ta vì nàng mà từ xa đến đây , nàng có thể cùng ta gặp gỡ trong giấc chiêm bao để cho ta một lời yên ủi hay không? Đêm đến canh ba , Sinh quả thấy Lệ Nương lững thững đi đến , khóc kể rằng : Thiếp xuất tự phàm lưu , Quá mông hậu ngộ. |
| Chị Dậu xoa suýt cái Tỉu và yên ủi cái Tý : Không ! Thầy con nói đùa ấy thôi ! Bán con thì lấy ai ẵm con bé này cho u đi làm? Cái Tý vui vẻ ngồi vào cạnh đống rễ khoai , nó lại hý hoáy bới bới nhặt nhặt. |
| Bà Nghị yên ủi : Thiếu một đồng nữa thì xem trong nhà còn có cái gì đáng tiền , đem mà bán nốt đi vậy ! Chứ đứa con gái sáu tuổi , bây giờ cho không cũng không đắt thay , ai động rồ mà trả mày hơn... Thưa lại hai cụ , thật quả nhà con không còn cái gì đáng giá hai hào. |
| Bà lão thỏ thẻ yên ủi : Thấy tình cảnh nhà bác , tôi thật ái ngại. |