Vẻ mặt xinh tươi kia , sự thùy mị kính cẩn kia , sao có thể là của một người đàn bà mà tâm tư hằng giá buốt vì những phiền muộn , những đau đớn cay chua nhất , tối tăm nhất? Hay thầy tôi cũng như mẹ tôi cả hai đều thản nhiên và lặng lẽ để che giấu cả một lòng đau đớn? Có lẽ đúng ! Vì thầy tôi , nếu là một người vô ý thức hay là một kẻ xốc nổi , chỉ biết có sắc đẹp và sự chiều chuộng của mẹ tôi , thì đã chẳng yên lặng nhìn tôi , miệng hơi nhếch về một bên , khi tôi níu lấy tay , lay lay hỏi : Cậu ơi ! Em Quế con không phải là con cậu mà là con cai H. |