Bài quan tâm
| Ăn mặc xuềnh xoàng thế nào xong thôi ; vì những áo cũ của con còn dùng được vài năm... Bà Hai ngắt lời : Cái cô này gàn lắm. |
| Chương bực tức toan lên gác , thì Tuyết cố nín cười , bảo chàng : Anh đừng giận chứ , anh gàn lắm... Gàn à ? Vâng , gàn ! Gàn thật ! Yêu thì cứ yêu , bao giờ chán thì thôi. |
| Lan lại nói : “Moa” cũng chịu “toa” gan thật , ở mãi được với lão giáo gàn ấy... Hắn nợ như chúa chổm , phải không ? “Moa” thấy Hanh bảo thế. |
| Nàng thấy người đóng vai thi sĩ hơi gàn , chẳng đáng được Thuý Lan yêu. |
| Nàng hơ tay bên ngọn lửa xanh bốc phùn phụt và bảo Hồng : Lửa cháy kêu vui nhỉ ? Mà ấm quá ! Như không để ý đến lời nói của bạn , Hồng cười hỏi : Chị trông hàm răng tôi có chướng không chị ? Nga cũng cười : Sao lại chướng ! Đẹp hẳn đấy chứ lị ! Chị không thấy Lương nó nhìn chị bằng con mắt khen ngợi và cảm ơn đấy ư ? Hồng rầu rầu nét mặt : Chị cứ nói bậy ! Nga vẫn cười : Lại bậy nữa ! Cái anh chàng khả ố quá ! Sao mà tôi ghét hắn thế ! Nga cười to đến nỗi Căn phải thức giấc ở buồng bên hỏi vọng sang : Hai cô có điều gì thú thế ? Nga đáp vội vàng " Không ạ " rồi hạ giọng nói tiếp bảo Hồng : Hắn ta gàn thực , chị ạ. |