Bài quan tâm
| Còn tôi lúc bấy giờ tai ù như người mất trí khôn , tôi văng vẳng như có tiếng người ở thật xa đưa lại , tiếng một người đàn bà bảo tôi : Ðỗ lại ! Ðỗ lại ! Tôi lắng tai , tay nắm chặt lấy cái phanh như định hãm lại rồi lại không dám hãm. |
| Một lát sau , tôi lại nghe thấy tiếng người đàn bà , rõ hơn lần trước , giục tôi : Hãm lại ! Hãm ngay lại ! Lúc bấy giờ tôi không biết nữa , nhắm mắt hãm phanh thật mạnh. |
| " Chắc trong hơn một năm nay em cũng không biết phong phanh rằng anh mắc bệnh ho , nhưng có một điều em không biết và không ai biết cả trừ thầy thuốc và anh... " Viết đến đây , Trương thoáng nghĩ đến Mùi và bức thư giao cho Mùi. |
| Con sen đáp : Con nghe phong phanh hình như bà Đồng đến cuối tháng này muốn đòi lại nhà. |
| Thấy Loan ở trong nhà đi ra , Trúc nói : Trời đẹp quá cô Loan nhỉ ! Loan đặt rổ bát phơi trên nắp chum rồi quay lại vừa vẩy mạnh hai bàn tay cho ráo nước vừa xuýt xoa nói : Sáng ngày sang đây , em sợ trời nóng chỉ mặc cái áo trắng phong phanh , nguy hiểm quá. |