Bài quan tâm
| Tôi đem áo tơi ra cho nhà tôi , sợ về chiều trời lạnh. |
| Tôi đang ở vào một ngày như thế mà chiều trời hôm ấy lại ảm đạm và rét mướt càng khiến cho cảm giác đó rõ rệt hơn. |
| Trong tay chị giờ đây là đứa em yêu dấu nhất đời , là đứa em mà cho chị chỉ thoáng thấy trên tay mẹ chị có một lần , giữa buổi chiều trời chuyển mưa to , khi những người lính mặc áo "bành tô" vàng dong cha chị đi ngang qua nhà để đem ra triền Hòn xử bắn. |
| chiều trời tuy đã gần tối , sức mắt chị Dậu còn đủ nhận rõ hình dạng và nhan sắc người đàn bà ấy. |