Bài quan tâm
| Những ngày chợ phiên , nàng nhìn các cô gái với ý nghĩ an phận của người đã qua tuổi trẻ rồi. |
| Anh về hái đậu trảy cà Để em đi chợ kẻo mà lỡ phiên Chợ lỡ phiên tốn công thiệt của Miệng tiếng người cười rủa sao nên Lấy chồng phải gánh giang sơn chợ phiên còn lỡ , giang sơn còn gì ! BK Anh về bứt đậu bứt cà Để em đi chợ kẻo mà lỡ phiên Chợ lỡ phiên tốn công thiệt của Miệng tiếng người cười rủa sao nên Lấy chồng phải gánh giang sơn Chợ phiên còn lỡ , giang sơn còn gì ! Anh về bứt đậu bứt cà Để em đi chợ kẻo mà lỡ phiên Chợ lỡ phiên tốn công hại của Miệng thế đời người rủa sao nên Lấy chồng phải gánh giang sơn Chợ phiên còn lỡ , giang sơn còn gì ! Anh về hái đậu hái cà Để em đi chợ kẻo mà lỡ phiên Chợ lỡ phiên tốn công thiệt của Miệng tiếng người cười rủa sao nên Lấy chồng phải gánh giang sơn Chợ phiên còn lỡ , giang sơn còn gì ! Anh về trảy đậu hái cà Để em đi chợ kẻo mà lỡ phiên Chợ lỡ phiên tốn công thiệt của Miệng tiếng người cười rỡ sao đang Lấy chồng phải gánh giang sơn Chợ phiên còn lỡ , giang sơn còn gì ! tnpd Anh về hái đậu trảy cà Để em đi chợ kẻo mà lỡ phiên Chợ lỡ phiên tốn công thiệt của Miệng tiếng người cười rõ sao nên Lấy chồng phải gánh giang sơn Chợ phiên còn lỡ , giang sơn còn gì ! Anh về hái đậu trảy cà Để em đi chợ kẻo mà lỡ phiên Chợ lỡ phiên tốn công thiệt của Miệng tiếng người cười rỡ sao nên Lấy chồng phải gánh giang sơn Chợ phiên còn lỡ , giang sơn còn gì ! Anh về hái đậu trảy cà Để em đi chợ kẻo mà lỡ phiên Chợ lỡ phiên tốn công thiệt của Miệng tiếng người cười rỡ sao nên Lấy chồng không gánh giang sơn Chợ phiên còn lỡ , giang sơn còn gì ! Anh về hỏi mẹ cùng thầy Có cho làm rể bên này hay không ? Anh về kẻo vợ anh trông Kẻo con anh khóc , ai bồng cho anh. |
| Chàng nghệ sĩ điêu khắc đi chợ phiên làng Canh mua được một con chó mực. |
| Ngày chợ phiên , người dân mang những thứ nhà trồng được đến mảnh đất trống ngay cạnh cánh đồng , bày ngay trên đất để bán. |
| Chúng mình không phải loại thứ nhất cũng không phải loại thứ hai , chúng mình hãy cứ sống như mình đang có ! Còn đây là chuyện lê la trên đường của Nghiêm Đa Văn do một bạn trẻ hơn là anh Trần Đình Nam (từng có thời gian là học trò Văn ở trường cấp III Đức Thọ) ghi lại : "Cái quán bia phố Cổ Tân chiều hôm ấy đông như một buổi chợ phiên . |