Bài quan tâm
| Từ nhà riêng bên phố Dã Tượng , sang cơ quan của Hội bên đường Nguyễn Du , Nguyễn Thành Long thường đi bộ qua một quãng vắng đường Trần Bình Trọng , phía cạnh cung văn hoá Việt Xô. |
| Công việc xây dựng khu triển lãm tại phố Gambetta (nay là cung văn hóa Hữu Nghị , phố Trần Hưng Đạo) được tiến hành trong hai năm và triển lãm chính thức khai trương đầu tháng 11 1902. |
| Thỉnh thoảng lại có một kỳ suốt ngày , suốt đêm trong nhà vang rộn tiếng tửng tưng của cái đàn nguyệt , tiếng hò khoan ê a của bọn cung văn , tiếng chiêng tiếng trống lung tung và những tiếng thét , bé hé hé ! ! !... Cũng vì thế nên hai cô con gái rất đẹp , rất tân thời của bà nghị , được mặc lòng cắp sách đến nhà trường , hoặc tự do đi tìm ái tình một cách ngây thơ vui vẻ ở mồm những người đàn ông. |
| Bố có biết về bà vợ cả cụ via ra sao không? Ông già ngồi lên , điềm tĩnh đáp : Bà vợ cả là người hư chứ gì ! Vạn tóc mai vỗ đùi : Chính đấy ! Một lát lại nói một cách rất bí mật : Này , bố này , con nói điều này thì bố phải giữ kín , sống để dạ chết mang đi , nhé? Bố phải nhớ rằng một người thứ ba nữa mà biết thì con sẽ mất mạng nhé ! Mà nếu con mất mạng thì là tại bố hại con đấy nhé ! Bố nghe ra chưả Cứ nói đi mà... Ai là trẻ con? Hiện giờ , bà vợ cả vẫn đi ngủ lang với một thằng cung văn ! Thằng cha bòn rút ghê lắm. |
| Nghị Hách nghiến vợ : Thằng nào đấy hở? Hở con voi giầy kiả Bà Nghị Hách thản nhiên đáp một cách đáng lạ : Thằng cung văn của tao đấy ! Nghị Hách toan chạy vòng quanh giường , xông đến chỗ vợ , thì bị Hải Vân giơ tay ra hiệu ngăn : Không ! Không thế được : Nghị Hách ! Báo chí Đông Dương vừa ca tụng cái tiếng tăm lừng lẫy của bác xong. |