Bài quan tâm
| Không biết có phải là hồn dân tộc đang hiện về trong lá cờ ám khói lửa đạn chiến trường và trong đôi mắt Bác Hồ đăm đăm nhìn đàn con đang tập họp trên mảnh đất xa xôi cuối cùng Tổ quốc đây chăng ? Tôi đưa cánh tay lên chùi nước mắt , hình ảnh đồng bào hướng về lá quốc kỳ và bức chân dung Hồ Chủ tịch lòa nhòa trước mắt tôi. |
| Tất chỉ những thứ đó hiện ra rồi biến đi trong một thế giới kì ảo lạ lùng mà người cảm thông với vật , chuyện trò thân ái với nhau chớ không có một tí ti gì là thù ghét… Thôi rồi , bây giờ còn làm sao mà thấy lại được những giấc mơ thơ mộng như thế nữa , bao giờ mới lại được sống ngày thanh bình mà người ta lấy tay vuốt ve từng cái lá , nương gót chân đi sợ làm đau từng ngọn cỏ , mà cũng đến bao giờ Nam , Bắc mới hết qua phân để cho người li hương lại được trở lại quê nhà vui dưới mái nghèo , kể lại tình kiều tử mười mấy năm đằng đẵng và cùng nhau nhắc lại hồn quan sơn tron lửa đạn.n dãi dầu. |
| Ti vi và truyền thanh hát oang oang những khúc vui xuân… Người khách li hương cúi xuống đường , nhìn xem cái giao thừa ở đây khác cái giao thừa ở Bắc ra sao thì vừa vặn có một người lê bước trên đường , nhìn một cành mai cầm ở tay mà đưa lên câu sầu xứ : Nhớ nhà quăng chén rượu , Thôi rồi , những ngày vui ! Đâu đâ lửa đạn ?a đạn , Có tiếng ai sụt sùi... Vàng bay năm lại hết Lại vẫn không giao thừa… Ới bạn trăm năm cũ , Hồn ở đâu bây giờ ?. |
| Những người đồng đội đã đặt bác nằm bên những cây mận vượt qua lửa đạn , họ cố gắng giữ gìn chăm sóc gốc mận miền nam đồng đội đã để lại mảnh đất này. |
| Hồi đó cái nghèo , cái khổ của những năm lửa đạn can qua khiến nhiều phận đời ly hương xa xứ. |