Bài quan tâm
| Minh nhìn vợ mủi lòng , ứa nước mắt : Em thật quá lẩn thẩn rồi ! Anh mong muốn từ nay trở đi em đừng bao giờ nghĩ như thế nữa nghe chưa ! Thôi , mình đi ! Dọc đường , hai vợ chồng được nghe không biết bao nhiêu lời chúc tụng của dân làng. |
| Minh bỗng thấy mủi lòng . |
| Văn tự nhiên thấy thương hại bạn , bước tới gần lấy tay xoa đầu , từ tốn : Anh giận tôi hả ? Anh đành tâm giận người bạn thân nhất của anh hay sao ? Minh bỗng mủi lòng . |
| Chàng tự nhủ , cũng như tự trách : Mà mình có ra gì đâu cơ chứ ! Giả sử như họ thế nào với nhau đi chăng nữa thì cũng chỉ là lỗi tại mình thôi , còn trách ai được ! Mà Văn xứng đáng làm chồng của Liên hơn mình nhiều ! Minh rút khăn tay lau nước mắt vì mủi lòng . |
| Những câu trả lời gióng một của Kiên khiến An mủi lòng , cay cay ở khóe mắt. |